愁雨嘆

明代 王世貞
花徑才幹三尺地,又聞雨師將雨至。漫呼酒客醒後愁,先滴農夫眼前淚。 兩脛敲扑瘡未平,一鍤蹣跚滑難致。河身甫低水勢高,瓶粟垂空麥苗痹。 中金轉貴百物賤,賣兒可了公私事。司農緩徵征不止,司空興利利無幾。 舉頭是天天漠然,何況君門逾萬里。
huā jìng cái gàn sān chǐ   yòu wén shī jiāng zhì màn jiǔ xǐng hòu chóu xiān   nóng yǎn qián lèi    
liǎng jìng qiāo chuāng wèi píng   chā pán shān huá nán zhì shēn shuǐ shì gāo píng   chuí kōng mài miáo    
zhōng jīn zhuǎn guì bǎi jiàn   mài ér le gōng shì nóng huǎn zhēng zhēng zhǐ   kōng xīng    
tóu shì tiān tiān rán   kuàng jūn mén wàn