酬武蕴之,乙丑之岁始见华发余自悲遂成继和

唐代 张祜
贾生年尚少,华发近相侵。不是流光促,因缘别恨深。 怜君成苦调,感我独长吟。岂料清秋日,星星共映簪。
jiǎ shēng nián shàng shǎo   huá jìn xiāng qīn shì liú guāng   yīn yuán bié hèn shēn
lián jūn chéng diào   gǎn cháng yín liào qīng qiū   xīng xing gòng yìng zān