酬魏炎秀才

宋代 郭祥正
碧云暮合庐山头,夜蛩声撼乡园愁。忽然一见旧游客,贳酒不惜千金裘。 高谈稍听吐胸臆,歘如野烧光难收。虎豹哀嗥走不彻,猎网四面谁能搜。 嗟予慄慄畏事者,兀坐视予劳双眸。主人欣欢亟扫室,雁榻旋列横霜秋。 两溪倒碧泻明月,松窗左右风飗飗。长篇赠我不可和,和声酸涩令人羞。
yún shān tóu   qióng shēng hàn xiāng yuán chóu rán jiàn jiù yóu shì   jiǔ qiān jīn qiú    
gāo tán shāo tīng xiōng   chuā shāo guāng nán shōu bào āi háo zǒu chè liè   wǎng miàn shuí néng sōu    
jiē wèi shì zhě   zuò shì láo shuāng móu zhǔ rén xīn huān sǎo shì yàn   xuán liè héng shuāng qiū    
liǎng dào xiè míng yuè   sōng chuāng zuǒ yòu fēng liú liú cháng piān zèng   shēng suān lìng rén xiū