酬王元渤舍人方智善学士求余作墨竹一首

宋代 刘一止
堂名似贤人似竹,瘦节孤高照崖谷。百年人与竹俱化,尚有诸孙来借宿。 家风爱竹馀底事,至今十饭九不肉。惟应说食诳枯肠,更写寒梢媚幽独。 王郎散带谈清虚,为竹造门颜不忸。方英炯炯貌臞甚,门倚江干千个绿。 两家人物总风流,石壁山前烟雨秋。岂惟千首轻万户,胸中世袭潇洒侯。 我乃痴绝非画绝,怜此霜根贯金铁。短绡淡墨持似公,更听哦诗声激烈。
táng míng shì xián rén shì zhú   shòu jié gāo zhào bǎi nián rén zhú huà   shàng yǒu zhū sūn lái jiè 宿
jiā fēng ài zhú shì   zhì jīn shí fàn jiǔ ròu wéi yīng shuō shí kuáng cháng   gèng xiě hán shāo mèi yōu
wáng láng sàn dài tán qīng   wèi zhú zào mén yán niǔ fāng yīng jiǒng jiǒng mào shén   mén jiāng gān qiān 绿
liǎng jiā rén zǒng fēng liú   shí shān qián yān qiū wéi qiān shǒu qīng wàn   xiōng zhōng shì xiāo hóu
nǎi chī jué fēi huà jué   lián shuāng gēn guàn jīn tiě duǎn xiāo dàn chí shì gōng   gèng tīng ó shī shēng liè