酬乐天小亭寒夜有怀

唐代 刘禹锡
寒夜阴云起,疏林宿鸟惊。斜风闪灯影,迸雪打窗声。 竟夕不能寐,同年知此情。汉皇无奈老,何况本书生。
hán yīn yún   shū lín 宿 niǎo jīng xié fēng shǎn dēng yǐng   bèng xuě chuāng shēng
jìng néng mèi   tóng nián zhī qíng hàn huáng nài lǎo   kuàng běn shū shēng