酬客

明代 释函是
客问我何意,萧然住此山。我答客何愚,何不观我颜。 我颜又不戚,我心何曾顽。我非武陵人,亦非南阳贤。 又非无为谓,终日长窅然。一衲三十载,夏热冬犹寒。 客至无美酒,烹葵酌流泉。相对无游辞,所举楞伽篇。 日入群动息,连床同夜禅。终宵松风声,至晓不得眠。 我有懒瓒计,放足且随缘。觉来日已高,此诀不可传。
wèn   xiāo rán zhù shān   guān yán
yán yòu   xīn zēng wán fēi líng rén   fēi nán yáng xián
yòu fēi wéi wèi   zhōng zhǎng yǎo rán sān shí zài   xià dōng yóu hán
zhì měi jiǔ   pēng kuí zhuó liú quán xiāng duì yóu   suǒ léng jiā piān
qún dòng   lián chuáng tóng chán zhōng xiāo sōng fēng shēng   zhì xiǎo mián
yǒu lǎn zàn   fàng qiě suí yuán jué lái gāo   jué chuán