酬客

明代 釋函是
客問我何意,蕭然住此山。我答客何愚,何不觀我顏。 我顏又不戚,我心何曾頑。我非武陵人,亦非南陽賢。 又非無為謂,終日長窅然。一衲三十載,夏熱冬猶寒。 客至無美酒,烹葵酌流泉。相對無游辭,所舉楞伽篇。 日入群動息,連床同夜禪。終宵松風聲,至曉不得眠。 我有懶瓚計,放足且隨緣。覺來日已高,此訣不可傳。
wèn   xiāo rán zhù shān   guān yán
yán yòu   xīn zēng wán fēi líng rén   fēi nán yáng xián
yòu fēi wéi wèi   zhōng zhǎng yǎo rán sān shí zài   xià dōng yóu hán
zhì měi jiǔ   pēng kuí zhuó liú quán xiāng duì yóu   suǒ léng jiā piān
qún dòng   lián chuáng tóng chán zhōng xiāo sōng fēng shēng   zhì xiǎo mián
yǒu lǎn zàn   fàng qiě suí yuán jué lái gāo   jué chuán