酬故人还山

唐代 宋鼎
举棹乘春水,归山抚岁华。碧潭宵见月,红树晚开花。 肃穆轻风度,依微隐径斜。危亭暗松石,幽涧落云霞。 思鸟吟高树,游鱼戏浅沙。安知馀兴尽,相望紫烟赊。
zhào chéng chūn shuǐ   guī shān suì huá tán xiāo jiàn yuè   hóng shù wǎn kāi huā
qīng fēng   wēi yǐn jìng xié wēi tíng àn sōng shí   yōu jiàn luò yún xiá
niǎo yín gāo shù   yóu qiǎn shā ān zhī xìng jìn   xiāng wàng yān shē