冲雨向万载道中得逍遥观托宿遂戏题

宋代 黄庭坚
逍遥近道边,憩息慰惫懑。 晴晖时晦明,谑语谐谠论。 草莱荒蒙茏,室屋壅尘坌。 仆僮偪侧泌,泾渭清浊混。
xiāo yáo jìn dào biān   wèi bèi mèn
qíng huī shí huì míng   xuè xié dǎng lùn
cǎo lái huāng méng lóng   shì yōng chén bèn
tóng   jīng wèi qīng zhuó hùn