沖雨向萬載道中得逍遙觀托宿遂戲題

宋代 黃庭堅
逍遙近道邊,憩息慰憊懣。 晴暉時晦明,謔語諧讜論。 草萊荒蒙蘢,室屋壅塵坌。 僕僮偪側泌,涇渭清濁混。
xiāo yáo jìn dào biān   wèi bèi mèn
qíng huī shí huì míng   xuè xié dǎng lùn
cǎo lái huāng méng lóng   shì yōng chén bèn
tóng   jīng wèi qīng zhuó hùn