重阳用去年韵

宋代 吴芾
此生几度换炎凉,过了重阳又一阳。 无奈流年如转毂,得逢佳节且飞觞。 风前落帽从吹鬓,江上登台任断肠。 老去已忘荣与辱,只思归卧水云乡。
shēng huàn yán liáng   guò le chóng yáng yòu yáng  
nài liú nián zhuǎn   féng jiā jié qiě fēi shāng  
fēng qián luò mào cóng chuī bìn   jiāng shàng dēng tái rèn duàn cháng  
lǎo wàng róng   zhǐ guī shuǐ yún xiāng