重阳后同邹天锡登滕王阁

宋代 释德洪
闲中过却重阳节,江城风雨吹黄叶。与君来游亦偶然,聚立西偏读丰碣。 凭栏眼界得天多,雨脚明边飞鸟灭。西山向人亦倾倒,犯云争来献层叠。 未归负负无可言,相视心知惭在颊。会当却立云生处,纵望晴江生雉堞。 尚喜清游不属人,故作此诗相暖热。
xián zhōng guò què chóng yáng jié   jiāng chéng fēng chuī huáng jūn lái yóu ǒu rán   piān 西 fēng jié    
píng lán yǎn jiè tiān duō   jiǎo míng biān fēi niǎo miè shān 西 xiàng rén qīng dǎo fàn   yún zhēng lái xiàn céng dié    
wèi guī yán   xiāng shì xīn zhī cán zài jiá huì dāng què yún shēng chù zòng   wàng qíng jiāng shēng zhì dié    
shàng qīng yóu shǔ rén   zuò shī xiāng nuǎn