重陽後同鄒天錫登滕王閣

宋代 釋德洪
閒中過卻重陽節,江城風雨吹黃葉。與君來游亦偶然,聚立西偏讀豐碣。 憑欄眼界得天多,雨腳明邊飛鳥滅。西山向人亦傾倒,犯雲爭來獻層疊。 未歸負負無可言,相視心知慚在頰。會當卻立雲生處,縱望晴江生雉堞。 尚喜清游不屬人,故作此詩相暖熱。
xián zhōng guò què chóng yáng jié   jiāng chéng fēng chuī huáng jūn lái yóu ǒu rán   piān 西 fēng jié    
píng lán yǎn jiè tiān duō   jiǎo míng biān fēi niǎo miè shān 西 xiàng rén qīng dǎo fàn   yún zhēng lái xiàn céng dié    
wèi guī yán   xiāng shì xīn zhī cán zài jiá huì dāng què yún shēng chù zòng   wàng qíng jiāng shēng zhì dié    
shàng qīng yóu shǔ rén   zuò shī xiāng nuǎn