重阳二首 其一

宋代 韩琦
崛起层基正面山,登高疑是出尘间。一天秋色清吟笔,万蕊寒香发醉颜。 与众且同今日乐,相逢难遇此时闲。犹输陶令归来兴,翩似冥鸿不可攀。
jué céng zhèng miàn shān   dēng gāo shì chū chén jiān tiān qiū qīng yín wàn   ruǐ hán xiāng zuì yán    
zhòng qiě tóng jīn   xiāng féng nán shí xián yóu shū táo lìng guī lái xīng piān   shì míng hóng 鸿 pān