冲卿席上得作

宋代 王安石
咨予乏时才,始愿乃丘壑。强走十五年,朱颜已非昨。 低回大梁下,屡叹风沙恶。所欣同舍郎,诱我文义博。 古声无慆淫,真味有淡泊。追攀风月久,貌简非心略。 君恩忽推徙,所望颇乖错。尚怜得经过,未比参辰各。 留连惜馀景,从子至日落。明灯照亲友,环坐倾杯杓。 别离宽后悲,笑语尽今乐。论诗知不如,兴至亦同作。
shí cái   shǐ yuàn nǎi qiū qiáng zǒu shí nián zhū   yán fēi zuó    
huí liáng xià   tàn fēng shā è suǒ xīn tóng shè láng yòu   wén    
shēng tāo yín   zhēn wèi yǒu dàn zhuī pān fēng yuè jiǔ mào   jiǎn fēi xīn lüè    
jūn ēn tuī   suǒ wàng guāi cuò shàng lián jīng guò wèi   shēn chén    
liú lián jǐng   cóng zhì luò míng dēng zhào qīn yǒu huán   zuò qīng bēi sháo    
bié kuān hòu bēi   xiào jǐn jīn lùn shī zhī xīng   zhì tóng zuò