重门曲

唐代 周濆
憔悴荣华怯对春,寂寥宫殿锁闲门。 此身却羡宫中树,不失芳时雨露恩。
qiáo cuì róng huá qiè duì chūn   liáo gōng diàn 殿 suǒ xián mén
shēn què xiàn gōng zhōng shù   shī fāng shí ēn