车载板二首

宋代 王安石
荒哉我中园,珍果所不产。 朝暮惟有鸟,自呼车载板。 楚人闻此声,莫有笑而莞。 而我更歌呼,与之相往返。 视遇若抟黍,好音而睍睆。 壤壤生死梦,久知无可拣。 物弊则归土,吾归其不晚。 归欤汝随我,可相蒿里挽。
huāng zāi zhōng yuán   zhēn guǒ suǒ chǎn  
zhāo wéi yǒu niǎo   chē zài bǎn  
chǔ rén wén shēng   yǒu xiào ér guǎn  
ér gèng   zhī xiāng wǎng fǎn  
shì ruò tuán shǔ   hào yīn ér xiàn huǎn  
rǎng rǎng shēng mèng   jiǔ zhī jiǎn  
guī   guī wǎn  
guī suí   xiāng hāo wǎn