陈思孝石田山房

明代 王恭
阿谁书室山阴墅,旧是郎官栖隐处。山头先雪剪茅茨,石上开云种禾黍。 禾黍秋香酒满杯,绿萝花发映莓苔。龙龛树底钟初断,金漆湖边月又来。 柴门尽日人稀到,山叶无风自飞堕。阶下红泉鸟饮残,谷口青泥鹿行破。 忆昨郎官未仕时,石田茅舍此栖迟。青山醉逐渔樵伴,白眼羞逢杜宛儿。 金陵大道青天上,别后丘园也惆怅。四壁寒蛩夜夜声,一帘草蔓青青长。 往事浮云共渺然,风流嘉政殁仍传。旧箧愁看书尚在,开门时见揭犹悬。 看君亦是青云器,野性还应爱山水。高卧山中绝世尘,萧萧风木更悲辛。 男儿达节有如此,未必寻常畎亩人。
ā shuí shū shì shān yīn shù   jiù shì láng guān yǐn chǔ shān tóu xiān xuě jiǎn máo   shí shàng kāi yún zhǒng shǔ
shǔ qiū xiāng jiǔ mǎn bēi   绿 luó huā yìng méi tái lóng kān shù zhōng chū duàn   jīn biān yuè yòu lái
chái mén jìn rén dào   shān fēng fēi duò jiē xià hóng quán niǎo yǐn cán   kǒu qīng 鹿 xíng
zuó láng guān wèi shì shí   shí tián máo shè chí qīng shān zuì zhú qiáo bàn   bái yǎn xiū féng wǎn ér
jīn líng dào qīng tiān shàng   bié hòu qiū yuán chóu chàng hán qióng shēng   lián cǎo màn qīng qīng zhǎng
wǎng shì yún gòng miǎo rán   fēng liú jiā zhèng réng chuán jiù qiè chóu kàn shū shàng zài   kāi mén shí jiàn jiē yóu xuán
kàn jūn shì qīng yún   xìng hái yīng ài shān shuǐ gāo shān zhōng jué shì chén   xiāo xiāo fēng gèng bēi xīn
nán ér jié yǒu   wèi xún cháng quǎn rén