陈司寇挽诗

明代 边贡
野白秋草黄,颓阳下枯岭。谁歌蒿里曲,悽绪纷难整。 矗矗起新坟,素旗飘断云。陇下笳箫哀响咽,尚书不归履声绝。 履声绝,那可招。山空石麟死,松柏寒萧萧。
bái qiū cǎo huáng   tuí yáng xià lǐng shuí hāo   fēn nán zhěng    
chù chù xīn fén   piāo duàn yún lǒng xià jiā xiāo āi xiǎng yàn shàng   shū guī shēng jué    
shēng jué   zhāo shān kōng shí lín sōng   bǎi hán xiāo xiāo