陳司寇輓詩
野白秋草黃,頹陽下枯嶺。誰歌蒿里曲,悽緒紛難整。
矗矗起新墳,素旗飄斷雲。隴下笳簫哀響咽,尚書不歸履聲絕。
履聲絕,那可招。山空石麟死,松柏寒蕭蕭。
yě
野
bái
白
qiū
秋
cǎo
草
huáng
黃
,
tuí
頹
yáng
陽
xià
下
kū
枯
lǐng
嶺
shuí
。
gē
誰
hāo
歌
lǐ
蒿
qǔ
里
qī
曲
,
xù
悽
fēn
緒
nán
紛
zhěng
難
整
。
chù
矗
chù
矗
qǐ
起
xīn
新
fén
墳
,
sù
素
qí
旗
piāo
飄
duàn
斷
yún
雲
lǒng
。
xià
隴
jiā
下
xiāo
笳
āi
簫
xiǎng
哀
yàn
響
shàng
咽
,
shū
尚
bù
書
guī
不
lǚ
歸
shēng
履
jué
聲
絕
。
lǚ
履
shēng
聲
jué
絕
,
nà
那
kě
可
zhāo
招
shān
。
kōng
山
shí
空
lín
石
sǐ
麟
sōng
死
,
bǎi
松
hán
柏
xiāo
寒
xiāo
蕭
蕭
。