辰十月八日同希周扫松灵石晚步松下怆然有怀

宋代 谢直
渊明真学者,馀事聊为诗。 我读命子篇,怆彼已焉辞。 后来杜陵翁,自笑身长儿。 我昔过庭日,教诲真严师。 哀哀蓼莪泪,洒洒坟树枝。
yuān míng zhēn xué zhě   shì liáo wèi shī  
mìng zi piān   chuàng yān  
hòu lái líng wēng   xiào shēn cháng ér  
guò tíng   jiào huì zhēn yán shī  
āi āi liǎo é lèi   fén shù zhī