陈钦若时寓盘龙作诗寄之因纪吟咏之美

宋代 欧阳澈
凛凛冰霜嚼齿牙,沈沈清夜咏檐花。摩云气逸干星斗,落纸词妍带绮霞。 醉扫麝煤奔渴骥,困纡象管引秋蛇。拟寻红树赓诗社,却日挥戈不许斜。
lǐn lǐn bīng shuāng jué chǐ 齿   shěn shěn qīng yǒng yán huā yún gàn xīng dǒu luò   zhǐ yán dài xiá    
zuì sǎo shè méi bēn   kùn xiàng guǎn yǐn qiū shé xún hóng shù gēng shī shè què   huī xié