陳欽若時寓盤龍作詩寄之因紀吟詠之美

宋代 歐陽澈
凜凜冰霜嚼齒牙,沈沈清夜詠檐花。摩雲氣逸干星斗,落紙詞妍帶綺霞。 醉掃麝煤奔渴驥,困紆象管引秋蛇。擬尋紅樹賡詩社,卻日揮戈不許斜。
lǐn lǐn bīng shuāng jué chǐ   shěn shěn qīng yǒng yán huā yún gàn xīng dǒu luò   zhǐ yán dài xiá    
zuì sǎo shè méi bēn   kùn xiàng guǎn yǐn qiū shé xún hóng shù gēng shī shè què   huī xié