陈情献中丞

唐代 喻坦之
孤拙竟何营,徒希折桂名。始终谁肯荐,得失自难明。 贡乏雄文献,归无瘠土耕。沧江长发梦,紫陌久惭行。 意纵求知切,才惟惧鉴精。五言非琢玉,十载看迁莺。 取进心甘钝,伤嗟骨每惊。尘襟痕积泪,客鬓白新茎。 顾盼身堪教,吹嘘羽觉生。依门情转切,荷德力须倾。 奖善犹怜贡,垂恩必不轻。从兹便提挈,云路自生荣。
zhuō jìng yíng   zhé guì míng shǐ zhōng shuí kěn jiàn   shī nán míng
gòng xióng wén xiàn   guī gēng cāng jiāng cháng mèng   jiǔ cán xíng
zòng qiú zhī qiè   cái wéi jiàn jīng yán fēi zhuó   shí zài kàn qiān yīng
jìn xīn gān dùn   shāng jiē měi jīng chén jīn hén lèi   bìn bái xīn jīng
pàn shēn kān jiào   chuī jué shēng mén qíng zhuǎn qiè   qīng
jiǎng shàn yóu lián gòng   chuí ēn qīng cóng biàn 便 qiè   yún shēng róng