晨起独行绿阴间

宋代 陆游
楸槐阴里漏朝晖,芳草离离露渐稀。 不恨过时尝煮酒,且欣平旦著生衣。 病逢鍼药如差减,贫比箪瓢尚庶几。 惟是未能忘习气,乱书随日又成围。
qiū huái yīn lòu zhāo huī   fāng cǎo jiàn  
hèn guò shí cháng zhǔ jiǔ   qiě xīn píng dàn zhù shēng  
bìng féng zhēn yào chà jiǎn   pín dān piáo shàng shù  
wéi shì wèi néng wàng   luàn shū suí yòu chéng wéi