陈烈妇诗

明代 杨士奇
结发为夫妻,调琴弄瑟两相宜。生谐同室居,死愿终不离。 北风凉冽激庭树,中夜折我连理枝。死者无复荣,存者空何为。 一双南湖锦翼鸟,雄先决起雌随之。嗟嗟陈烈妇,金石真自持。
jié wèi   tiáo qín nòng liǎng xiāng shēng xié tóng shì   yuàn zhōng    
běi fēng liáng liè tíng shù   zhōng zhé lián zhī zhě róng cún   zhě kōng wéi    
shuāng nán jǐn niǎo   xióng xiān jué suí zhī jiē jiē chén liè jīn   shí zhēn chí