城中示友人

唐代 齐己
久与寒灰合,人中亦觉闲。重城不锁梦,每夜自归山。 雨破冥鸿出,桐枯井月还。唯君道心在,来往寂寥间。
jiǔ hán huī   rén zhōng jué xián zhòng chéng suǒ mèng   měi guī shān
míng hóng 鸿 chū   tóng jǐng yuè hái wéi jūn dào xīn zài   lái wǎng liáo jiān