城南归值大风雪

宋代 苏舜钦
一夜大雪风喧豗,未明跨马城南回。四方迷惑共一色,挥鞭欲进还徘徊。 旧时崖谷不复见,纵有直道令人猜。低头抢朔风,两眼不敢开。 时时偷看问南北,但见白羽之箭纷纷来。既以脂粉傅我面,又以珠玉缀我腮。 天公似怜我貌古,巧意装点使莫偕。欲令学此儿女态,免使埋没随灰埃。 据鞍照水失旧恶,容质洁白如婴孩。虽然外饰得暂好,自觉面目如刀裁。 又不知胸中肝胆挂铁石,安能柔软随良媒。世人饰诈我尚笑,今乃复见天公乖。 应时降雪故大好,慎勿改易吾形骸。
xuě fēng xuān huī   wèi míng kuà chéng nán huí fāng huo gòng   huī biān jìn hái pái huái
jiù shí jiàn   zòng yǒu zhí dào lìng rén cāi tóu qiǎng shuò fēng   liǎng yǎn gǎn kāi
shí shí tōu kàn wèn nán běi   dàn jiàn bái zhī jiàn fēn fēn lái zhī fěn miàn   yòu zhū zhuì sāi
tiān gōng shì lián mào   qiǎo zhuāng diǎn shǐ 使 xié lìng xué ér tài   miǎn shǐ 使 mái suí huī āi
ān zhào shuǐ shī jiù è   róng zhì jié bái yīng hái suī rán wài shì zàn hǎo   jué miàn dāo cái
yòu zhī xiōng zhōng gān dǎn guà tiě shí   ān néng róu ruǎn suí liáng méi shì rén shì zhà shàng xiào   jīn nǎi jiàn tiān gōng guāi
yìng shí jiàng xuě hǎo   shèn gǎi xíng hái