呈刘训武长者浦厂医院病房中作

宋代 单人耘
花满阶除书满床,况兼心静自清凉。诗醇浑似香山白,字峻曾临黑女张。 律己无休何谓退,于人有益不辞忙。先生好学后生畏,意气峥嵘云日光。 思如奔水下河床,句似长风掠早凉。昨夜星辰高的皪,今朝羽翮小舒张。 推敲得意三生乐,开济为怀一世忙。当此芳华重睹日,问谁还吝热与光。 哦诗三日未离床,昼看云霞夜爱凉。痛痒关心贻我愧,甄陶冶性累公忙。 理纷已看乱归正,立论应须驰更张。楼外青山亦难老,多情共我浴秋光。
huā mǎn jiē chú shū mǎn chuáng   kuàng jiān xīn jìng qīng liáng shī chún hún xiāng shān bái   jùn céng lín hēi zhāng
xiū wèi tuì 退   rén yǒu máng xiān sheng hào xué hòu shēng wèi   zhēng róng yún guāng
bēn shuǐ xià chuáng   shì cháng fēng lüè zǎo liáng zuó xīng chén gāo de   jīn zhāo xiǎo shū zhāng
tuī qiāo sān shēng   kāi wèi huái 怀 shì máng dāng fāng huá zhòng   wèn shuí hái lìn guāng
ó shī sān wèi chuáng   zhòu kàn yún xiá ài liáng tòng yǎng guān xīn kuì   zhēn táo xìng lèi gōng máng
fēn kàn luàn guī zhèng   lùn yìng chí gēng zhāng lóu wài qīng shān nán lǎo   duō qíng gòng qiū guāng