城居二首 其二

清代 陈忠平
闭门如隔世,园草自生机。不放清风出,坐承兰露滋。 香微幽到枕,交寡拙于辞。偶有虫喧耳,轻轻一拍之。
mén shì   yuán cǎo shēng fàng qīng fēng chū zuò   chéng lán    
xiāng wēi yōu dào zhěn   jiāo guǎ zhuō ǒu yǒu chóng xuān ěr qīng   qīng pāi zhī