成都岁暮始微寒小酌遣兴

宋代 陆游
革带频移纱帽宽,茶铛欲熟篆香残。 疏梅已报先春信,小雨初成十月寒。 身似野僧犹有发,门如村舍强名官。 鼠肝虫臂元无择,遇酒犹能罄一欢。
dài pín shā mào kuān   chá chēng shú zhuàn xiāng cán  
shū méi bào xiān chūn xìn   xiǎo chū chéng shí yuè hán  
shēn shì sēng yóu yǒu   mén cūn shè qiáng míng guān  
shǔ gān chóng yuán   jiǔ yóu néng qìng huān