车过晋中
童山濯濯断冰流,万古荒凉一望收。窗外颓阳光惨惨,凄然伴我晋中游。
tóng
童
shān
山
zhuó
濯
zhuó
濯
duàn
断
bīng
冰
liú
流
,
wàn
万
gǔ
古
huāng
荒
liáng
凉
yī
一
wàng
望
shōu
收
chuāng
。
wài
窗
tuí
外
yáng
颓
guāng
阳
cǎn
光
cǎn
惨
qī
惨
,
rán
凄
bàn
然
wǒ
伴
jìn
我
zhōng
晋
yóu
中
游
。