插秧歌

宋代 刘学箕
农夫楫楫清波阔,秧稻茸茸森石发。 父儿呼唤手拔齐,千把万把根连泥。 四更乘月躇陇陌,晓烟渐散东方白。 归来吃得饭一盂,担到田头汗似珠。 蹲身擘业种入士,不间朝昏与亭午。 肌肤剥裂肉起皮,烈日才阴又风雨。 秋收幸值岁稍丰,谷贱无钱私债重。 连忙变转了官赋,霜雪冰鋨愁穷冬。 吁嗟四民天地间,服田力穑良独艰。 寄言安坐西方辈,汝饱不惭吾厚颜。
nóng qīng kuò   yāng dào róng róng sēn shí  
ér huàn shǒu   qiān wàn gēn lián  
gēng chéng yuè chú lǒng   xiǎo yān jiàn sàn dōng fāng bái  
guī lái chī fàn   dān dào tián tóu hàn shì zhū  
dūn shēn bāi zhǒng shì   jiān cháo hūn tíng  
bāo liè ròu   liè cái yīn yòu fēng  
qiū shōu xìng zhí suì shāo fēng   jiàn qián zhài zhòng  
lián máng biàn zhuǎn le guān   shuāng xuě bīng tiě chóu qióng dōng  
jiē mín tiān jiān   tián liáng jiān  
yán ān zuò 西 fāng bèi   bǎo cán hòu yán