插秧歌

宋代 劉學箕
農夫楫楫清波闊,秧稻茸茸森石發。 父兒呼喚手拔齊,千把萬把根連泥。 四更乘月躇隴陌,曉煙漸散東方白。 歸來吃得飯一盂,擔到田頭汗似珠。 蹲身擘業種入士,不間朝昏與亭午。 肌膚剝裂肉起皮,烈日才陰又風雨。 秋收幸值歲稍豐,谷賤無錢私債重。 連忙變轉了官賦,霜雪冰鋨愁窮冬。 吁嗟四民天地間,服田力穡良獨艱。 寄言安坐西方輩,汝飽不慚吾厚顏。
nóng qīng kuò   yāng dào róng róng sēn shí  
ér huàn shǒu   qiān wàn gēn lián  
gēng chéng yuè chú lǒng   xiǎo yān jiàn sàn dōng fāng bái  
guī lái chī fàn   dān dào tián tóu hàn shì zhū  
dūn shēn bāi zhǒng shì   jiān cháo hūn tíng  
bāo liè ròu   liè cái yīn yòu fēng  
qiū shōu xìng zhí suì shāo fēng   jiàn qián zhài zhòng  
lián máng biàn zhuǎn le guān   shuāng xuě bīng tiě chóu qióng dōng  
jiē mín tiān jiān   tián liáng jiān  
yán ān zuò 西 fāng bèi   bǎo cán hòu yán