茶山 其二

宋代 韩淲
南风满脩竹,两贤凛如生。残僧具汤饼,茗椀寒泉清。 归来涉城市,货殖何纵横。溪明漾长桥,履此复畅情。 喧寂等一境,人世不足惊。北窗卧微凉,神思才清平。
nán fēng mǎn xiū zhú   liǎng xián lǐn shēng cán sēng tāng bǐng míng   wǎn hán quán qīng    
guī lái shè chéng shì   huò zhí zòng héng míng yàng cháng qiáo   chàng qíng    
xuān děng jìng   rén shì jīng běi chuāng wēi liáng shén   cái qīng píng