嘲友人诗

魏晋 李充
同好齐欢爱,缠绵一何深。子既识我情,我亦知子心。 燕婉历年岁,和乐如瑟琴。良辰不我俱,中阔似商参。 尔隔北山阳,我分南川阴。嘉会冈克从,积思安可任。 目想妍丽姿,耳存清媚音。修昼兴永念,遥夜独悲吟。 逝将寻行役,言别泣沾襟。愿尔降玉趾,一顾重千金。
tóng hào huān ài   chán mián shēn zi shí qíng   zhī zi xīn    
yàn wǎn nián suì   qín liáng chén zhōng   kuò shì shāng shēn    
ěr běi shān yáng   fēn nán chuān yīn jiā huì gāng cóng   ān rèn    
xiǎng yán 姿   ěr cún qīng mèi yīn xiū zhòu xīng yǒng niàn yáo   bēi yín    
shì jiāng xún xíng   yán bié zhān jīn yuàn ěr jiàng zhǐ   zhòng qiān jīn