嘲燕子

宋代 舒邦佐
去岁相过日,朱帘正上钩。 双双如旧识,一一话离愁。 留为荷花夏,归因梧叶秋。 今年头转白,还识主人不。
suì xiāng guò   zhū lián zhèng shàng gōu  
shuāng shuāng jiù shí   huà chóu  
liú wéi huā xià   guī yīn qiū  
jīn nián tóu zhuǎn bái   hái shí zhǔ rén