嘲布谷

宋代 陆游
时令过清明,朝朝布谷鸣。 但令春促驾,那为国催耕。 红紫花枝尽,青黄麦穗成。 从今可无语,倾耳舜弦声。
shí lìng guò qīng míng   zhāo zhāo míng  
dàn lìng chūn jià   wèi guó cuī gēng  
hóng huā zhī jǐn   qīng huáng mài suì chéng  
cóng jīn   qīng ěr shùn xián shēng