禅庭芦竹十二韵呈郑谷郎中

唐代 齐己
错错在禅庭,高宜与竹名。健添秋雨响,乾助夜风清。 雀静知枯折,僧闲见笋生。对吟殊洒落,负气甚孤贞。 密谢编栏固,齐由灌溉平。松姿真可敌,柳态薄难并。 映带兼苔石,参差近画楹。雪霜消后色,虫鸟默时声。 远忆沧洲岸,寒连暮角城。幽根狂乱迸,劲叶动相撑。 避暑须临坐,逃眠必绕行。未逢仙手咏,俗眼见犹轻。
cuò cuò zài chán tíng   gāo zhú míng jiàn tiān qiū xiǎng   qián zhù fēng qīng
què jìng zhī shé   sēng xián jiàn sǔn shēng duì yín shū luò   shén zhēn
xiè biān lán   yóu guàn gài píng sōng 姿 zhēn   liǔ tài báo nán bìng
yìng dài jiān tái shí   cēn jìn huà yíng xuě shuāng xiāo hòu   chóng niǎo shí shēng
yuǎn cāng zhōu àn   hán lián jiǎo chéng yōu gēn kuáng luàn bèng   jìn dòng xiāng chēng
shǔ lín zuò   táo mián rào xíng wèi féng xiān shǒu yǒng   yǎn jiàn yóu qīng