禪庭蘆竹十二韻呈鄭谷郎中

唐代 齊己
錯錯在禪庭,高宜與竹名。健添秋雨響,乾助夜風清。 雀靜知枯折,僧閒見筍生。對吟殊灑落,負氣甚孤貞。 密謝編欄固,齊由灌溉平。松姿真可敵,柳態薄難並。 映帶兼苔石,參差近畫楹。雪霜消後色,蟲鳥默時聲。 遠憶滄洲岸,寒連暮角城。幽根狂亂迸,勁葉動相撐。 避暑須臨坐,逃眠必繞行。未逢仙手詠,俗眼見猶輕。
cuò cuò zài chán tíng   gāo zhú míng jiàn tiān qiū xiǎng   qián zhù fēng qīng
què jìng zhī shé   sēng xián jiàn sǔn shēng duì yín shū luò   shén zhēn
xiè biān lán   yóu guàn gài píng sōng 姿 zhēn   liǔ tài báo nán bìng
yìng dài jiān tái shí   cēn jìn huà yíng xuě shuāng xiāo hòu   chóng niǎo shí shēng
yuǎn cāng zhōu àn   hán lián jiǎo chéng yōu gēn kuáng luàn bèng   jìn dòng xiāng chēng
shǔ lín zuò   táo mián rào xíng wèi féng xiān shǒu yǒng   yǎn jiàn yóu qīng