禅人写师真请赞

宋代 释慧远
开荆棘林,塞人天路。 把断纲宗,阔行大步。 风高云静月眉横,直向金轮水际行。 到家无剩地,日出事还生。
kāi jīng lín   sāi rén tiān  
duàn gāng zōng   kuò xíng  
fēng gāo yún jìng yuè méi héng   zhí xiàng jīn lún shuǐ xíng  
dào jiā shèng   chū shì hái shēng