禪人寫師真請贊

宋代 釋慧遠
開荊棘林,塞人天路。 把斷綱宗,闊行大步。 風高雲靜月眉橫,直向金輪水際行。 到家無剩地,日出事還生。
kāi jīng lín   sāi rén tiān  
duàn gāng zōng   kuò xíng  
fēng gāo yún jìng yuè méi héng   zhí xiàng jīn lún shuǐ xíng  
dào jiā shèng   chū shì hái shēng