长相思·红疏疏

宋代 王质
红疏疏,紫疏疏。可惜飘零著地铺。春残心转孤。莺相呼。燕相呼。楼下垂杨遮得乌。倚阑人已无。
hóng shū shū   shū shū piāo líng zhù chūn cán xīn zhuǎn yīng xiāng yàn xiāng lóu xià chuí yáng zhē lán rén