长相思

南北朝 吴迈远
晨有行路客, 依依造门端。 人马风尘色, 知从河塞还。 时我有同栖, 结宦游邯郸。 将不异客子, 分饥复共寒。 烦君尺帛书, 寸心从此殚。 遣妾长憔悴, 岂复歌笑颜。 檐隐千霜树, 庭枯十载兰。 经春不举袖, 秋落宁复看。 一见愿道意, 君门已九关。 虞卿弃相印, 担簦为同欢。 闺阴欲早霜, 何事空盘桓。
chén yǒu xíng  
zào mén duān
rén fēng chén  
zhī cóng sāi hái
shí yǒu tóng  
jié huàn yóu hán dān
jiāng  
fēn gòng hán
fán jūn chǐ shū  
cùn xīn cóng dān
qiǎn qiè zhǎng qiáo cuì  
xiào yán
yán yǐn qiān shuāng shù  
tíng shí zài lán
jīng chūn xiù  
qiū luò níng kàn
jiàn yuàn dào  
jūn mén jiǔ guān
qīng xiāng yìn  
dān dēng wèi tóng huān
guī yīn zǎo shuāng  
shì kōng pán huán