长亭怨 遣思

近现代 魏元旷
甚时节、便催春去。才几番风,几番晴雨。绿满邻家,晓阴移过隔墙树。 梦回孤枕,更休问、流云何处。别浦柔桡,尽飘泊、江南芳杜。 飞絮。任凄寒怨暝,犹自乱吹狂舞。阑干易暮。目送去、断帆无数。 悔当年、倚醉旗亭,被花外、啼莺留住。待整理征衫,尚记吟边归路。
shén shí jié biàn 便 cuī chūn cái fān fēng   fān qíng 绿 mǎn lín jiā   xiǎo yīn guò qiáng shù
mèng huí zhěn   gēng xiū wèn liú yún chǔ bié róu ráo   jǐn piāo jiāng nán fāng
fēi rèn hán yuàn míng   yóu luàn chuī kuáng lán gān sòng duàn fān shù
huǐ dāng nián zuì tíng   bèi huā wài yīng liú zhù dài zhěng zhēng shān   shàng yín biān guī