长亭怨慢 铃声

清代 冯煦
自江左甘郎归后。倦上征鞍,数声催又。马色侵寒,雁声摇梦下孤堠。 月残风晓,呜咽到、萧萧柳。败铎警虚檐,也似此、将停还骤。 依旧。曳惊沙落木,负了玉鞭垂手。郎当自语,向零雨、剑门禁受。 莫更赋、曲里黄骢,怕听到、凄凉时候。只断塔栖尘,一样霜中僝僽。
jiāng zuǒ gān láng guī hòu juàn shàng zhēng ān shù   shēng cuī yòu qīn hán yàn shēng   yáo mèng xià hòu      
yuè cán fēng xiǎo   dào xiāo xiāo liǔ bài duó jǐng yán   jiāng tíng hái zhòu        
jiù jīng shā luò   le biān chuí shǒu láng dāng xiàng líng   jiàn mén jīn shòu        
gēng huáng cōng   tīng dào liáng shí hou zhǐ duàn chén yàng shuāng   zhōng chán zhòu