长亭怨慢

清代 项鸿祚
更不信、江南天阔,散发行歌,敝裘寒裂。款竹门荒,翠尊金缕久销歇。 此身如叶,尽零落、何须说。若遇旧盟鸥,莫诉与、年来踪迹。 愁绝,对琴丝鬓影,仿佛梦游时节。玉梅绽否,怎檐角、半枝枯折。 恨夕阳有限黄昏,便卷尽、一林残雪。纵盼到春风,容易绿阴啼鴂。
gèng xìn jiāng nán tiān kuò sàn   xíng   qiú hán liè kuǎn zhú mén huāng cuì zūn   jīn jiǔ xiāo xiē      
shēn   jǐn líng luò shuō ruò jiù méng ōu   nián lái zōng        
chóu jué   duì qín bìn yǐng   fǎng 仿 mèng yóu shí jié méi zhàn fǒu zěn   yán jiǎo bàn zhī shé      
hèn yáng yǒu xiàn huáng hūn   biàn 便 juǎn jǐn lín cán xuě zòng pàn dào chūn fēng róng   yīn 绿 jué