昌平侯铁劵歌

明代 王世贞
英皇昔日困鱼服,惨淡四庙精灵哭。乾坤膏血付边马,乌鹊昼向行人啄。 于公石帅独当柄,指顾号令无翻覆。天下勤王颇不少,杨侯上谷能神速。 鸣鞭游骑出飞狐,咋指单于遁涿鹿。候气已见平吞敌,左右弧矢垂双箙。 居庸关头落日黄,饥卒尽饱降人肉。新皇论功独召宴,剑履醉向明光宿。 貂蝉换出惊妻子,犀玉手授称腰腹。当时报功恨不极,促制铁劵黄金饰。 无论此劵一尺铁,带砺河山开社稷。百年倏忽岂更远,里门不朱插荆棘。 洛下唯闻许史封,边陲尚指杨王力。即看铁劵黑似漆,金书,黯■无颜色。 岂唯金书无颜色,侯家子孙看不识。为道己巳年间事,始复吞声泪填臆。 昨者蓟门火,横连甘泉北。捷书未必当贼锋,血战还应长见抑。 尚方之劵陈如山,男儿赤手那可得。君不见濠梁勋旧奚足数,坟墓秋霜窜鼷鼠。 于公丧元石帅族,风尘久赖成心膂。
yīng huáng kùn   cǎn dàn miào jīng líng qián kūn gāo xuè biān   què zhòu xiàng xíng rén zhuó    
gōng dàn shuài dāng bǐng   zhǐ hào lìng fān tiān xià qín wáng shǎo yáng   hóu shàng néng shén    
míng biān yóu chū fēi   zhǐ chán dùn zhuō 涿 鹿 hòu jiàn píng tūn zuǒ   yòu shǐ chuí shuāng    
yōng guān tóu luò huáng   jìn bǎo xiáng rén ròu xīn huáng lùn gōng zhào yàn jiàn   zuì xiàng míng guāng   宿  
diāo chán huàn chū jīng   shǒu shòu chēng yāo dāng shí bào gōng hèn   zhì tiě juàn huáng jīn shì    
lùn juàn chǐ tiě   dài shān kāi shè bǎi nián shū gèng yuǎn   mén zhū chā jīng    
luò xià wéi wén shǐ fēng   biān chuí shàng zhǐ yáng wáng kàn tiě juàn hēi shì jīn   shū àn     yán    
wéi jīn shū yán   hòu jiā sūn kàn shí wéi dào nián jiān shì shǐ   tūn shēng lèi tián    
zuó zhě mén huǒ   héng lián gān quán běi jié shū wèi dāng zéi fēng xuè   zhàn hái yīng zhǎng jiàn    
shàng fāng zhī juàn chén shān   nán ér chì shǒu jūn jiàn háo liáng xūn jiù shù fén   qiū shuāng cuàn shǔ    
gōng sàng yuán shí shuài   fēng chén jiǔ lài chéng xīn