长门怨

明代 汪琬
长门寂寞地,独坐易惊秋。罗幌金风起,纱窗碧月流。 残妆销翡翠,艳曲罢空侯。玉辇游何处,君恩不可留。
cháng mén   zuò jīng qiū luó huǎng jīn fēng shā   chuāng yuè liú    
cán zhuāng xiāo fěi cuì   yàn kōng hòu niǎn yóu chǔ jūn   ēn liú