长乐寺二首 其二

宋代 孙觌
万瓦冠松壁,千嶂锁云庄。故人置酒地,清夜灯烛张。 破壁挂月阙,遗笙啸风廊。妖歌倾四座,醉卧锦瑟傍。 寂寂花絮乱,匆匆莺燕忙。雍门已陈迹,馀音空绕梁。 我来久徘徊,惊呼首一昂。老僧独依然,对坐柏子香。
wàn guān sōng   qiān zhàng suǒ yún zhuāng rén zhì jiǔ qīng   dēng zhú zhāng    
guà yuè quē   shēng xiào fēng láng yāo qīng zuò zuì   jǐn bàng    
huā luàn   cōng cōng yīng yàn máng yōng mén chén   yīn kōng rǎo liáng    
lái jiǔ pái huái   jīng shǒu áng lǎo sēng rán duì   zuò bǎi xiāng